Một số ý kiến góp ý Dự thảo Luật sửa đổi Luật xử lý vi phạm hành chính lần 2

15/05/2020 08:58 | 167 | 0

        Luật Xử lý vi phạm hành chính (XLVPHC) có hiệu lực kể từ ngày 01/7/2013, thay thế Pháp lệnh XLVPHC năm 2002 (sửa đổi, bổ sung năm 2007, 2008). Sau 05 năm triển khai thi hành, Luật XLVPHC và các văn bản quy định chi tiết thi hành Luật đã phát sinh một số vướng mắc, bất cập, nhiều quy định không còn phù hợp với tình hình phát triển kinh tế, xã hội chung của nước ta hiện nay.

        Dự thảo Luật XLVPHC sửa đổi, bổ sung lần 2 đã cơ bản tháo gỡ những vướng mắc, bất cập của Luật XLVPHC hiện hành. Tuy nhiên, một số nội dung     sửa đổi, bổ sung của bản dự thảo lần 2 còn chưa thực sự phù hợp, chưa đảm bảo tính thống nhất, đồng bộ với một số quy định của pháp luật liên quan, cần tiếp tục nghiên cứu sửa đổi, bổ sung, điều chỉnh cho phù hợp hơn. Chúng tôi xin đóng góp một số ý kiến như sau:

        1. Về thời hạn được coi là chưa bị XLVPHC quy định tại Điều 7

        Luật XLVPHC hiện hành quy định trường hợp được coi là chưa bị XLVPHC được xác định theo thời hạn. Chúng tôi nhận thấy quy định này còn chưa phù hợp với chính các quy định khác trong Luật cũng như tinh thần nhân đạo đối với người dưới 18 tuổi vi phạm. Cụ thể: quy định về trường hợp người dưới 18 tuổi bị XLVPHC từ 02 lần trong 06 tháng tại khoản 3 Điều 90, điểm 4a khoản 4 Điều 92. Việc quy định trên là do, đối với người dưới 18 tuổi vi phạm hành chính đến mức phải xem xét xử phạt, không xem xét các vi phạm trước đó của người vi phạm. Một số tội phạm quy định trong Bộ luật Hình sự năm 2015 sửa đổi, bổ sung năm 2017 (BLHS năm 2015) có cấu thành cơ bản “đã bị xử phạt VPHC về hành vi đó mà còn vi phạm” như: tội trộm cắp tài sản, tội Lừa đảo chiếm đoạt tài sản, tội tàng trữ trái phép chất ma túy ... Tuy nhiên, khi xem xét trách nhiệm hình sự của người thực hiện hành vi có dấu hiệu tội phạm, Luật Hình sự chỉ xem xét trường hợp đã bị xử phạt VPHC về hành vi, chưa được xóa đối với người từ đủ 18 tuổi, không xem xét tình tiết trên đối với người dưới 18 tuổi vi phạm. Do đó, có quy định bổ sung trường hợp được coi là chưa bị XLVPHC của người dưới 18 tuổi để đảm bảo tính đồng bộ cũng như phù hợp với quy định của pháp luật liên quan. Vì vậy, Dự thảo Luật XLVPHC cần đổi tên của điều luật thành: Các trường hợp được coi là chưa bị XLVPHC và quy định bổ sung thêm khoản 3 về trường hợp được coi là chưa bị XLVPHC: “Người dưới 18 tuổi bị xử phạt VPHC

        2. Về các biện pháp cưỡng chế thi hành quyết định xử phạt VPHC quy định tại khoản 2 Điều 86

        Dự thảo Luật XLVPHC lần 2 quy định bổ sung điểm đ và điểm e khoản 2 Điều 86, cụ thể:

        đ) Ngừng cung cấp các dịch vụ điện, nước tại địa điểm vi phạm đối với cá nhân, tổ chức sản xuất, kinh doanh, dịch vụ vi phạm;

        e) Đình chỉ hoạt động vĩnh viễn.

        * Về quy định “Ngừng cung cấp các dịch vụ điện, nước”

        XLVPHC là hoạt động của Cơ quan nhà nước có thẩm quyền đối với cá nhân, tổ chức vi phạm. Khi đối tượng bị XLVPHC không thực hiện Quyết định xử phạt VPHC, cơ quan, người ban hành Quyết định xử phạt VPHC có quyền áp dụng những biện pháp cưỡng chế buộc đối tượng vi phạm phải thực hiện Quyết định xử phạt VPHC đó. Vì vậy, khi cá nhân, tổ chức không thực hiện quyết định xử phạt, họ cần phải bị áp dụng một biện pháp cưỡng chế, bị hạn chế hay ngừng được sử dụng, phục vụ một dịch vụ mang tính chất công để buộc cá nhân, tổ chức phải cân nhắc để hiện Quyết định xử phạt hành chính đó.

        Điện, nước là tài sản trao đổi giữa một bên là nhà cung cấp điện, nước (Công ty điện lực, công ty nước sạch) với cá nhân, cơ quan, tổ chức ... được xác lập bởi một hợp đồng dân sự mua bán tài sản với những nội thỏa thuận thỏa thuận cụ thể, chi tiết về quyền của hai bên. Khi bên mua vi phạm nội dung thỏa thuận, bên cung cấp có quyền ngừng cung cấp tài sản của mình và ngược lại, bên cung cấp vi phạm về chất lượng điện, nước, thái độ phục vụ của nhân viên, mức giá tiền không hợp lý ... người mua có quyền phản ánh lên cấp cap hơn của nhà cung cấp để được giải quyết. Việc Dự thảo Luật XLVPHC lần 2 quy định bổ sung “Ngừng cung cấp các dịch vụ điện, nước” là một biện pháp cưỡng chế xử phạt VPHC sẽ buộc Công ty điện lực, công ty nước sạch vi phạm hợp đồng dân sự đối với khách hàng của họ, ảnh hưởng đến quyền, lợi ích chính đáng của các bên liên quan. Do đó, không quy định “Ngừng cung cấp các dịch vụ điện, nước” là một biện pháp cưỡng chế thi hành Quyết định xử phạt VPHC.

        * Về quy định “Đình chỉ hoạt động vĩnh viễn”

        BLHS năm 2015 quy địnhĐình chỉ hoạt động vĩnh viễn” là một trong các hình phạt chính đối với pháp nhân thương mại phạm tội.

        “Đình chỉ hoạt động vĩnh viễn” là hình phạt nặng nhất đối với pháp nhân thương mại vì điều đó đồng nghĩa với việc xóa tên pháp nhân, chấm dứt mọi hoạt động của pháp nhân thương mại và không thể đăng ký hoạt động lại. Việc quy định “đình chỉ hoạt động vĩnh viễn” là một biện pháp cưỡng chế thi hành quyết định xử phạt VPHC là hoàn toàn không phù hợp với tính chất của một biện pháp cưỡng chế. Bởi biện pháp cưỡng chế thi hành quyết định xử phạt hành chính là một biện pháp gây bất lợi nhỏ hơn hình thức xử phạt VPHC để buộc tổ chức, pháp nhân vi phạm phải thi hành Quyết định xử phạt VPHC đó. Nếu đình chỉ hoạt động vĩnh viễn, tổ chức vi phạm sẽ không thể tiếp tục hoạt động, gây khó khăn cho việc buộc thực hiện Quyết định xử phạt VPHC, mất đi tính chất răn đe, giáo dục của pháp luật nhằm hướng cho tổ chức thấy được vi phạm, hoạt động tốt hơn. Mặt khác, quy định trên cũng không nêu rõ đối tượng áp dụng biện pháp cưỡng chế “đình chỉ hoạt động vĩnh viễn” này là đối tượng cụ thể nào hay tất cả các cơ quan, tổ chức kinh doanh, sản xuất vi phạm. Do đó, cần xem xét không bổ sung biện pháp “đình chỉ hoạt động vĩnh viễn” là một biện pháp cưỡng chế thi hành Quyết định xử phạt VPHC.

        3. Về quy định mức phạt tiền đối với đối tượng VPHC tại Điều 23 và Điều 24

        Từ năm 2002 đến nay, Nhà nước đã điều chỉnh mức lương cơ sở - liên tục tăng để phù hợp với điều kiện phát triển kinh tế - xã hội và nhu cầu sống của đối tượng cán bộ, công chức, viên chức. Mặt khác, các quy định của pháp luật về xử phạt tiền là một biện pháp xử phạt đã được quy định sửa đổi tăng lên. Ví dụ, so với BLHS năm 1999, BLHS năm 2015 sửa đổi, bổ sung theo hướng tăng mức phạt tiền (từ 5 triệu lên 10 triệu, từ 10 triệu lên 50 triệu - mức xử phạt tối thiểu, từ 50 triệu lên 100 triệu mức xử phạt tối đa ...). Vì thế, cần sửa đổi tăng mức tiền phạt đối với các đối tượng vi phạm hành chính cho phù hợp. Có thể tính mức tăng theo tỉ lệ tăng của mức lượng cơ sở.

        4. Về quy định Đối tượng áp dụng biện pháp đưa vào cơ sở cai nghiện bắt buộc tại Điều 96

        Luật XLVPHC hiện hành quy định “Đối tượng áp dụng biện pháp đưa vào cơ sở cai nghiện bắt buộc là người nghiện ma túy từ đủ 18 tuổi trở lên đã bị áp dụng biện pháp giáo dục tại xã, phường, thị trấn mà vẫn còn nghiện hoặc chưa bị áp dụng biện pháp này nhưng không có nơi cư trú ổn định.”

        Theo đó, đối tượng bị áp dụng biện pháp đưa vào cơ sở cai nghiện bắt buộc là người nghiện ma túy từ đủ 18 tuổi trở lên đã bị áp dụng biện pháp giáo dục tại xã, phường, thị trấn mà vẫn còn nghiện hoặc người nghiện ma túy từ đủ 18 tuổi trở lên chưa bị áp dụng biện pháp này nhưng không có nơi cư trú ổn định. Việc Luật XLVPHC hiện hành quy định như trên sẽ đảm bảo ưu tiên các hình thức cai nghiện khác giúp người mắc nghiện không bị cách ly khỏi gia đình, xã hội, vẫn tiếp tục được học tập, lao động, nghiên cứu ... mà vẫn bảo đảm việc cai nghiện ma túy thành công. Quy định này đảm bảo tính nhân văn, nhân đạo của pháp luật cũng như giúp duy trì tăng trưởng kinh tế chung, giảm thiểu gánh nặng của nhà nước trong việc cai nghiện cho các đối tượng, khuyến khích sự chung tay vào cuộc của toàn xã hội, nghiên cứu, phát triển các mô hình cai nghiện mới.

        Dự thảo Luật XLVPHC lần 2 quy định “Đối tượng áp dụng biện pháp đưa vào cơ sở cai nghiện bắt buộc là người nghiện ma túy từ đủ 18 tuổi trở lên”. Theo đó, tất cả những người từ đủ 18 tuổi khi phát hiện bị nghiện ma túy thì đều bị áp dụng biện pháp đưa vào cơ sở cai nghiện bắt buộc. Quy định trên không đảm bảo ý nghĩa của Luật XLVPHC hiện hành. Cho nên, cần giữ nguyên quy định về đối tượng đưa vào cơ sở cai nghiện bắt buộc của luật hiện hành, tránh những tác động tiêu cực đến xã hội, người dân.

        Về quy định nhóm đối tượng nghiện ma túy bị áp dụng biện pháp áp dụng biện pháp đưa vào cơ sở cai nghiện bắt buộc là người từ đủ 12 tuổi đến dưới 18 tuổi quy định tại điểm 1a khoản 1 Điều này: quy định trên là chưa hợp lý bởi đây làm nhóm đối tượng có độ tuổi khác với nhóm đối tượng 1. Vì vậy, cần tách quy định trên ra là 1 khoản độc lập và có sửa đổi như sau:

        “2. Người từ đủ 12 tuổi đến dưới 18 tuổi nghiện ma túy đã bị áp dụng biện pháp giáo dục tại xã, phường, thị trấn mà vẫn còn nghiện hoặc người thuộc trường hợp quy định tại khoản 5 Điều 90 của Luật này mà không có nơi cư trú ổn định.

        3. Cơ sở cai nghiện bắt buộc bố trí nơi cai nghiện riêng biệt cho đối tượng cai nghiện dưới 18 tuổi với người từ đủ 18 tuổi. Chính phủ quy định ...”

        Trên đây là một số ý kiến đóng góp của chúng tôi vào Dự thảo Luật XLVPHC lần 2. Chúng tôi hy vọng rằng những ý kiến trên sẽ được ban soạn thảo xem xét, nghiên cứu, góp phần vào việc hoàn thiện Luật XLVPHC được thiết thực, chính xác hơn, là một công cụ hữu hiệu duy trì nền pháp luật nước ta.

Nguyễn Đức Toàn, Nguyễn Thị Hồng Loan - Viện KSND huyện Thường Tín

HÌNH ẢNH

ĐĂNG NHẬP

Website liên kết

Thống kê truy cập

Đang truy cập Đang truy cập : 126

Tổng lượt truy cập Tổng lượt truy cập : 810322